gia đình-góc suy ngẫm

0

Trong một khoảng thời gian tương đối, tôi tự cho mình trở về với cái thói quen lúc còn ở nhà ba mẹ. Nằm nướng trên giường mỗi sáng ngủ dậy. Cuộn mình trong chăn dày và ấm. Ngắm nhìn những vạt nắng sớm chiếu xuyên màn. Chậm rãi, thảnh thơi nhiều khi đến vô thức.
Những lúc như vậy, tôi thường nhớ tới “Phía tấm rèm buông khung cửa sổ nắng nơi anh ngồi” rồi “Và anh sẽ là người đàn ông của đời em. Anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ”.

Những ngày qua, tôi nằm như thế hàng tiếng liền, thậm chí mấy ngày liền, với cơ thể đau nhức và một trái tim vừa lành lặn. Tôi nhắm nhìn những vết thương trên da thịt mình. Kì thật, cũng là của mình đó, mà sao xa lạ quá.

Tôi để mình trôi chậm, trong cái thế giới vô chừng là định nghĩa tình yêu dẫn biết chắc rằng tình yêu không bao giờ định nghĩa được. Để rồi, tôi lại thi vị hóa tình yêu bằng một khái niệm hạn hẹp là gia đình.

Những lúc như vậy tôi nhớ tới ba mình trước tiên. Tôi còn nhớ, lần đầu tiên, ba tập mình đi xe đạp. Nhiều người chỉ cần leo lên xe đạp là có thể đạp được ngay thậm chí không cần biết đi xe đạp vẫn chạy xe máy vèo vèo. Tôi chậm chạp hơn, học một buổi mới biết đi xe đạp. Đầu tiên, ba giữ xe, cho tôi đạp, ba đi theo tôi từng bước một. Rồi từ từ, ba buông tay….Tôi đạp xe một mình! Ba nói, đi xe đạp chỉ cần học một lần là được. Nhưng té xe thì không phải té một lần và lần sau tự động không té nữa !!! Ngay từ lần đầu biết đi xe đạp, để thể hiện mình, tôi còn lượn xe vài vòng trước mặt ba, ai ngờ tay lái yếu, tôi tâm đâm xầm vào ba, bàn tay bé nhỏ của tôi lúc đó in hằng lên lưng ba cả một vết đỏ to đùng. Đó là lần duy nhất tôi học đi xe đạp và cũng là lần đầu tiên tôi biết thế nào là té xe đạp…Với thói quen vụng về, ẩu tả, ương bướng, liều mạng và thậm chí mất dạy…(gì cũng được)… đến bây giờ, tôi ngã xe không biết bao nhiêu lần, có khi 2 ngày té 3 lần, toàn đụng đầu với xe lớn, những ngày đầu lên SG học, tôi còn lao đầu vào xe buýt. Một anh bạn lúc đó còn trêu rằng “Nguyễn Vy là cơn ác mộng của các bác xe buýt”.

Có một điều kì lạ là, mỗi lần té xe đạp, hình ảnh về bàn tay năm ngón của mình in hằng lên vai ba ngày xưa lại cứ hiện về ám ảnh tôi. Không biết, em tôi có còn nhớ về lần đầu tiên nó biết đi xe đạp không, nhưng tôi, tôi nhớ rõ lần đầu tiên nó biết nói, biết đi và ….biết cắn tôi. Dễ thương không? Cuộc đời mà!!

Bạn bè rục rịch chuẩn bị về Việt Nam nghỉ hè, vài đứa bạn than nhớ nhà. Mỗi lần gọi điện về nhà, mẹ tôi hay kể chuyện đứa này nhớ nhà phát khóc ra sao hay đứa kia ngày nào cũng gọi về nhà… Nhưng tôi thấy mắt mình ráo quảnh, từ ngày sang đây, tôi chưa bao giờ nói với mẹ ba rằng: “Con nhớ nhà quá”. Một lần cũng không. Tôi có nghe một ai đó nói ngôn ngữ là một giới hạn. Ba mẹ tôi thì chắc chắn rằng không nghĩ tới những điều cao siêu như vậy, nhưng quả thật, chả bao giờ, họ nói với tôi rằng họ nhớ tôi… dù là rất ít. Bốn chúng tôi vậy đó, kiệm lời, ngại thể hiện, vẫn là một gia đình. Sau này, nếu tôi có con (À, phải có mệnh đề may mắn tôi lấy được chồng phía trước), chắc chắn, chúng tôi sẽ cùng nhau dạy con mình tập nói, tập đi, tập chạy xe đạp và để cho nó té xe đạp! Lúc nào cũng vậy, gia đình là duy nhất…Mãi mãi…

Trong thế giới ngày càng hộn đỗn, đầy rẫy những điều vĩnh cữu càng làm người ta hoài nghi thêm về sức mạnh của sự vĩnh cữu. Tuổi 20 của mình, tôi bị lẫn lộn giữa những cái gọi là tình yêu và gần giống tình yêu. Nhiều lúc, tôi cũng định hỏi ba “Tại sao ba cưới mẹ, ba có yêu mẹ không?”. Nhưng nhìn cách họ dạy dỗ chị em tôi, họ lo cho chúng tôi từng miếng ăn cái ngủ. Tôi thấy rằng mọi định nghĩa về tình yêu về gia đình về hạnh phúc sao mà tương đối quá!

Người trẻ là vậy, luôn vùng vẫy trong cái gọi là nỗi cô đơn nhưng thiếu can đảm để lao vào tình yêu. Họ chần chừ, rồi xe buýt đi mất… Những lần như vậy tôi hài hước khuyên họ – những người bạn của tôi: Rồi 1 chiếc Cadilac hay Toyota gì sẽ tới. Yên tâm! Và rồi, với những buổi sáng như thế, tôi phát hiện ra rằng mình cũng là trong số những người trẻ-sợ cô đơn-sợ cả tình yêu nhưng vẫn không thôi thao thức nghĩ về nó, kiếm tìm và định nghĩa…

Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc.
Cái giá của tự do là sự cô đơn.
….
Có bình yên nào không xót xa..

Nguyễn Vy

gocsuyngam.co

Related posts:

Những mẹo vặt hữu ích cho nhà bạn
Mẹo tiết kiệm ga trong nhà bếp
Chăm sóc cây cảnh trong nhà
© 2012 SỬA MÁY GIẶT QUẬN TÂN BÌNH. All rights reserved.
Proudly designed by Theme Junkie.
Menu Title
Dasdragon Điện lạnh Gia Phát
9/10 935 bài đánh giá